Chương 51:
TG 2: Nữ chủ xuyên không VS nữ phụ trùng sinh (8)
Converter: Bến
Edit by Sh!njoo

Cảm nhận được chính tay nam tử đang thoát y phục nàng, Thẩm Kiều An sợ hãi kêu một tiếng, muốn tránh thoát hắn, lại bị nam tử giam cầm chặt chẽ trong ngực.

Thẩm Kiều An không khỏi nóng nảy, bật thốt lên: "Ngươi là cái hỗn đản thối, đồ lưu manh, không phải nói người cổ đại đều là khiêm khiêm quân tử sao? Không không không, ngươi người này nhiều nhất xem như là đầu trộm đuôi cướp, hái hoa đạo tặc, giang dương đại đạo, tội ác chồng chất, vẽ đường cho hươu chạy... ."

"Nói cho ngươi biết, đừng tưởng rằng khí lực ngươi lớn, bổn tiểu thư liền sẽ ngoan ngoãn đi vào khuôn khổ, ngươi có bản lĩnh buông ra ta a, ta là không thủ đạo tam đoạn, chưa hẳn đánh không thắng ngươi ."

Cảm giác được y phục đã tháo ra, Thẩm Kiều An gấp đến độ khóc thành tiếng, "Ngươi thế nào có thể sốt ruột như vậy, không cần ở trong này a, không thế nào có thể chịu nổi phòng bếp thô bỉ này, ô ô... ."

Ai biết, nam tử đang động tác cởi bỏ quần áo của nàng đột nhiên dừng lại, Thẩm Kiều An trên mặt còn vương nước mắt, nghi hoặc mở to mắt, phát hiện nam tử đen mặt không hề chớp mắt nhìn nàng.

Thẩm Kiều An dừng lại, tầm mắt dời xuống, phát hiện hắn đem đai lưng của nàng tháo xuống dưới, giờ phút này bị túm ở trong tay.

"Tối hôm qua ngươi đoạt đai lưng cuả ta, ta trước nay là người có thù tất báo, dứt khoát ta cũng đem đai lưng ngươi đoạt đi." Mười ngón tay nam tử thon dài, giờ phút này đem đai lưng màu trắng kia thưởng thức, coi như một vật chơi thật vui.

Thẩm Kiều An liếc liếc mặt, lại nghe nam tử nói, "Bất quá, ngươi vừa rồi nói, ta là đầu trộm đuôi cướp, hái hoa đạo tặc, giang dương đại đạo, còn tội ác chồng chất, vẽ đường cho hươu chạy... ."

Hắn nói nhẹ nhàng, giống như cùng nàng nói việc nhà, Thẩm Kiều An lại nghe hết hồn, xấu hổ chôn mặt không dám nhìn hắn.

Cúi đầu, nàng liền phát hiện càng xấu hổ, thời điểm nàng vừa mới giãy dụa khóc thút thít, nước mắt nước mũi một cỗ nhão đều cọ đến trên ngực quần áo nam tử.

Giờ phút này trên ngực quần áo hắn thấm nhuận ra một mảng lớn sậm màu, Thẩm Kiều An nghĩ một đầu muốn đâm chết ở trên tường.

Nam tử nhìn theo ánh mắt của nàng, cũng thấy được y phục chính mình bị chà đạp thành như vậy, ngẩng đầu buồn cười nhếch nhếch miệng, cúi đầu lại là vẻ mặt lạnh lùng.

Thẩm Kiều An cảm giác có vô số dao nhỏ giờ phút này muốn lăng trì nàng, đỉnh đầu lại truyền đến thanh âm dễ nghe của nam tử, Thẩm Kiều An lại cảm thấy tình thiên phích lịch (đầy rẫy bất ngờ).

"Đúng rồi, ngươi vừa mới nói cái gì không cần ở trong này? Còn có ta vì sao lại sốt ruột khó nén?"

Thẩm Kiều An cháy mặt nóng lên, nàng cảm thấy nóng quá, trán bắt đầu đổ mồ hôi, nàng giờ phút này thật sự xấu hổ, muốn tìm cái động chui vào.

"Ngươi tính ở trong lòng ta bao lâu? Có vẻ như ngươi muốn thừa cơ ăn đậu hũ của ta?" Nam tử nhất thời bổ một đao, Thẩm Kiều An liên tiếp bại lui, bức thiết muốn đứng dậy, thoát đi nơi này.

Lại không nghĩ ở trong lòng nam tử lâu, chân lại tê rần, nàng đứng dậy chớp mắt lại ngã vào trong lòng nam tử.

Lực độ không nhẹ, Thẩm Kiều An hoàn toàn đụng vào lòng nam tử, làm đối phương thét lớn một tiếng, Thẩm Kiều An cả kinh, làm sao bây giờ chọc giận vị Đại ma vương này, có thể lại cầm đao hoa (rạch) mặt nàng.

Nghĩ đến đây, Thẩm Kiều An lập tức nhu thuận, bàn tay hào khí vỗ vỗ địa phương vừa rồi bị nàng đánh ngã.

"Ta không phải cố ý, ha ha... . ."

Càng vỗ Thẩm Kiều An lại càng cảm thấy không thích hợp, cảm giác dưới bàn tay chậm rãi trở nên nóng bỏng cứng rắn đứng lên, tầm mắt dời xuống, Thẩm Kiều An lơ mơ, nàng thế nào chụp đến loại vị trí không thể miêu tả đến này a!

Tiếp xúc ánh mắt thâm sâu, nguy hiểm lại chìm của nam tử, Thẩm Kiều An lập tức rút tay lại. Vẻ mặt xấu hổ thoát đi vòng ôm của hắn. Hôm nay ra cửa thật sự không có xem hoàng lịch, mọi việc đều là điềm xấu a!

Trong lòng oán thầm, nàng lại nghe được lời nói khiến nàng trợn mắt há hốc mồm.

Nam tử nói: "Làm nữ nhân của ta, mỗi bữa đều có thịt ăn."